Mấy hôm nay tôi quyết tâm xuất bản được một bài viết thuộc dạng “ngàn view”, nhưng khi ngồi gõ phím lại run tay, rồi cảm thấy không thể tiếp tục nổi nên xóa luôn. Vì nó dở quá.

Thật đấy, tự mình ngồi đọc mấy bài viết gần đây thấy dở còn hơn cả ăn cơm sống, câu từ chả đâu vào đâu, nội dung thì cũng không có gì hấp dẫn. Vậy không xóa đi thì để làm gì? Ngẫm lại thấy kỹ năng của mình còn chưa thành thục mà đã tụt level.

Kỹ năng gì lâu không trau dồi cũng bị mài mòn đi, giống như nước chảy đá mòn vậy. Kể cả “cây hàng” của bạn lâu không đem ra xài nó còn… nhỏ đi mà. Tuy vậy đó không phải là lý do duy nhất khiến tôi viết dở.

Có những người viết rất nhiều nhưng vẫn dở, bởi họ chưa đủ “trải”. Nhà văn Nam Cao từng nói:

Sống đã rồi hãy viết, hãy hòa mình vào cuộc sống vĩ đại của nhân dân.

Sống ở đây là được sống, được trải nghiệm vào cái mà mình viết thì câu văn mới thâm thúy, sâu sắc mà ngắn gọn được. Ví dụ ai chưa từng code mà viết về code thì các bạn tưởng tượng nó khó nuốt thế nào rồi đấy.

Kể cả đủ trải rồi, nhưng vốn từ và cách sử dụng câu cú vẫn chưa giỏi thì vẫn chưa viết hay được. Mà học hỏi cách sử dụng câu cú không gì bằng đọc văn của người khác.

Kết luận, tôi rút ra được rằng tôi viết dở bởi ít trải nghiệm, ít đọc và cuối cùng là ít viết.

0 0 vote
Article Rating